Tinh thần thép của người Nhật Bản

Rất nhiều người Việt Nam sinh sống và học tập tại Nhật đã trực tiếp chứng kiến thảm họa kép ngày 11.3.2011 và tham gia các chuyến tình nguyện tái thiết đến tỉnh Iwate – nơi bị ảnh hưởng nặng nề nhất sau thảm hoạ.

Hai trong số rất nhiều câu chuyện của họ dưới đây đã thể hiện rõ sự can trường, cũng như sức hồi sinh nhanh chóng của đất nước Nhật Bản.

Hạnh phúc tột độ khi tìm lại được nhau giữa cảnh hoang tàn ở Kesennuma, Miyagi.Hạnh phúc tột độ khi tìm lại được nhau giữa cảnh hoang tàn ở Kesennuma, Miyagi.

Tôi không muốn là “fly-zin” 

Tôi còn nhớ rất rõ buổi chiều 11.3.2011, chúng tôi kết thúc một buổi tiệc nhỏ và định trở về Tokyo. Song tất cả sự vui vẻ hồ hởi của mọi người bỗng bị dập tắt bởi một cơn rung lắc mạnh nhất trong đời tôi từng cảm nhận, kéo theo những cơn dư chấn kéo dài không dứt. Nhà ga thông báo về việc xe điện ngừng chạy. Các đường dây điện thoại cũng tắc nghẽn. Chúng tôi co ro bên nhau, cùng theo dõi tin tức sóng thần trong sảnh của một khách sạn gần ga. Ai nấy đều bàng hoàng và sững sờ. 

Những ngày sau thảm họa kéo dài lê thê. Người Nhật bình thường đã ít cười, nay lại càng căng thẳng hơn, nhưng tôi chẳng tìm thấy sự bi quan trên bất cứ khuôn mặt nào. Họ bình tĩnh, chủ động trong tất cả mọi việc. Không có bất cứ sự lộn xộn hay mất trật tự nào. Tất cả đều giữ được sự quy củ trong lạc quan và tỉnh táo.

Nhìn vào trái tim của những người Nhật, tôi thấy ở đó không có chỗ cho sự yếu đuối. Họ tin vào xã hội họ được sống trong đó, họ tin tưởng nhau và nương tựa nhau. Lúc ấy, hàng nghìn binh sĩ, hàng trăm trực thăng vẫn quần thảo trên hàng trăm kilômét bờ biển phía đông để tìm người mất tích. Cả trăm ngàn người sống trong giá rét và thiếu thốn thực phẩm. Nhưng nỗi đau mất mát dày lên bao nhiêu, lòng can đảm và tinh thần thép của người Nhật lại tăng lên bấy nhiêu.

Tôi phải trấn an người thân và bạn bè liên tục qua những cuộc gọi điện kéo dài. Tôi không muốn trở về để “chạy trốn” phóng xạ, để từ một “gaizin” (người nước ngoài) biến thành “fly-zin” (người trốn chạy) trong mắt người Nhật. Mỗi ngày, chứng kiến thêm những tin tức và những gì xảy ra xung quanh là tôi lại được chép thêm vào ký ức của mình những trải nghiệm mới. (Nguyệt Minh – Saitama)

Ấn tượng người tình nguyện 

Khi nghe tin Cty tổ chức các nhóm tình nguyện lên Tohoku – thị trấn bị ảnh hưởng nặng nề sau thảm họa kép – tôi không ngần ngại đăng ký lên đường. Sau 9 tiếng đồng hồ ngồi ôtô, đặt chân đến vùng đất sau cơn địa chấn, những mệt mỏi trong người tôi tan biến. Chỉ còn lại cảm giác sững sờ khi đập vào mắt là vùng biển vốn rất đẹp đẽ và vô cùng nhộn nhịp, nay vắng ngắt và buồn thê thảm. Cả thành phố chìm trong hoang tàn và đổ nát. Chúng tôi nhanh chóng bắt tay vào việc.

Tất cả các đội tình nguyện đều được dặn dò kỹ khi dọn dẹp nhà của người dân bị sóng thần phải chú ý cẩn thận lời nói, tránh đề cập những điều làm tổn thương đến họ. Chúng tôi hiểu việc làm tình nguyện không chỉ phải bắt nguồn từ sự nhiệt tình, mà còn cần sự tế nhị và cảm thông. Những người tham gia tình nguyện rất thân thiện và bình dị. Trong số họ, có cả những người già cao tuổi, lái xe từ những vùng xa xôi của nước Nhật về đây những mong giúp được cho người dân Tohoku… 

Giữa quang cảnh hoang tàn, nổi bật lên hình dáng những người tình nguyện đang cặm cụi dọn dẹp dưới cái nắng gay gắt hơn 30 độ C. Những dòng người tình nguyện khác vẫn đang tiếp tục đến. Nhìn hình ảnh những cô sinh viên da trắng bóc, xắn tay áo lên tận vai đi xúc đất, những em học sinh chưa hết cấp 2 trong màu áo tình nguyện mới thấy tấm lòng của con người thật bao la và ấm áp. Chính phủ và mọi người dân Nhật Bản đã và đang cố gắng làm tất cả những điều có thể để khôi phục vùng đất này sau thảm họa.(Huy Hùng – Ibaraki)

Theo LD

Xem thêm bài viết liên quan
Xem thêm các chủ đề: , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , ,

Bài viết cùng danh mục