Một câu chuyện du học ! (Phần 2)

uc1.jpgCuộc sống luôn luôn gắn liền với những niềm vui và nỗi buồn. Cuộc đời du học sinh cũng vậy. Trong mấy tháng đầu tiên tôi giành phần lớn thời gian rỗi của mình để khám phá thành phố Perth. Tôi quen thêm được rất nhiều bạn mới. Thỉnh thoảng, sau 12 giờ đêm, cả bọn gọi điện thoại cho nhau í ới, hẹn ra phố Tàu ăn đêm, hoặc đi uống cà phê. Tôi thích nhất uống cà phê vào lúc 2-3 giờ sáng.
Niềm vui nỗi buồn: Cuộc sống luôn luôn gắn liền với những niềm vui và nỗi buồn. Cuộc đời du học sinh cũng vậy. Trong mấy tháng đầu tiên tôi giành phần lớn thời gian rỗi của mình để khám phá thành phố Perth. Tôi quen thêm được rất nhiều bạn mới. Thỉnh thoảng, sau 12 giờ đêm, cả bọn gọi điện thoại cho nhau í ới, hẹn ra phố Tàu ăn đêm, hoặc đi uống cà phê. Tôi thích nhất uống cà phê vào lúc 2-3 giờ sáng. Cả thành phố Perth, thời bấy giờ, chỉ có một quán cà phê còn mở cửa vào giờ đó (không kể các quán bar và night club). Quán này cũng là nơi tập trung của rất nhiều sinh viên ở cả mấy trường đại học trong Perth. Khoảng từ 2 giờ đến 3 giờ sáng là khoảng thời gian quán rất đông khách – có hôm phải xếp hàng cả 20-30 phút mới có chỗ vào. Đôi khi, hứng chí lên, cả bọn rủ nhau lên đồi Kings Park, nằm trong xe ngủ qua đêm. Nửa đêm thức giấc thì đi dạo một vòng, rất sảng khoái. Khi trời chưa trở lạnh, hôm nào trăng sáng, cả bọn kéo nhau ra biển lúc nửa đêm. Bãi biển Fremantle vào đêm rất đẹp, sóng dợn từng đợt nhưng không bao giờ quá dữ. Mấy đứa thi nhau hét lên xem đứa nào hét to nhất, át được tiếng sóng rì rào. Người ta bảo, “học thầy không tày học bạn” – Quả đúng như thế, từ những người bạn của mình, tôi học được nhiều thứ – Tôi học … uống rượu, học nhảy disco, nhảy rap, học đi bar và night club. Nhưng bên cạnh đó tôi cũng đã cảm thụ được rất nhiều đức tính. Trong 4 năm ở Perth, có khoảng 4-5 người có ảnh hưởng lớn tới cách tôi nhìn nhận cuộc sống, những người đã làm cho tôi thực sự khâm phục … Bạn ta: Đã là bạn thì không nên phân biệt bạn ta hay bạn tây, nhưng vì có sự khác nhau trong phong cách và nhận thức, nên tôi viết riêng rẽ cho dễ đọc. Người bạn Việt nam đầu tiên của tôi ở Perth tên là Hưng. Hưng thực ra học trên tôi một khoá từ hồi phổ thông trung học, nhưng hồi đó bọn tôi chỉ gọi là biết mặt nhau thôi, chứ không thân gì (lớp trên với lớp dưới không “choảng” nhau là may rồi). Hưng qua Perth trước tôi hơn 2 năm. Vốn là “con một” nên ở nhà chắc Hưng thuộc loại “công tử bột”, nhưng khi được ném vào đời, Hưng có vẻ thích nghi nhanh. Hưng học rất giỏi và ít khi thấy phàn nàn về cuộc sống (không như tôi). Dù là “công tử bột”, nhưng Hưng hơn hẳn tôi về khoản “bếp núc”. Nghe nói trước khi đi Úc, mẹ Hưng cho Hưng theo một khóa nấu ăn “chuyên nghiệp”, nên thấy món “sơn hào hải vị” nào Hưng cũng biết làm cả. Tuy nhiên, biết làm và làm cũng rất khác nhau. Món ăn hiệu quả nhất mà tôi học được ở Hưng là món chả nướng – thịt băm viên nhồi hành tỏi hạt tiêu rồi cho vào lò nướng. Có thời gian 3 đứa: Hưng, Phát và tôi (Phát sẽ được nói đến sau) nấu ăn chung. 10 bữa đến phiên Hưng nấu phải có chín bữa 3 thằng được ăn món chả nướng này, còn bữa thứ mười để đổi khẩu vị … Hưng cho mấy viên chả vào chảo … rán. Tôi biết tài Hưng một cách rất tình cờ. Hôm đó, không hiểu mấy cô bạn đi chợ ở đâu mua được con cá còn tươi roi rói cho 3 thằng. Tôi và Phát đang trợn mắt nhìn nhau thì thấy Hưng xắn tay áo lên cạo cạo, chặt chặt … rồi sai tôi với Phát chạy nhặng xị ngậu đi mua gia vị – Khoảng 1 tiếng sau, đĩa cá sốt cà chua thơm phức được bày lên bàn ăn. Tôi và Pháp vừa ăn vừa nhìn Hưng với con mắt “vô cùng ngưỡng mộ”. Hưng là người ít nói, nhưng lúc nào có việc, Hưng luôn hiện diện và hết lòng vì bạn. Phát là người bạn thứ 2 tôi quen. Phát hơn tôi khoảng 7 tuổi, nhưng nhất định không chịu cho tôi gọi bằng anh (lý do của Phát rất đơn giản, Hưng có gọi Phát bằng anh đâu mà tôi gọi – và cũng vì tôi không gọi Phát bằng anh nên không thể gọi Hưng bằng anh). Điều tôi khâm phục nhất ở Phát là ý chí. Năm 13 tuổi, Phát một mình lênh đênh trên thuyền vượt biển. Phát nói, sang đến ngày thứ hai, không thấy bố mẹ và anh chị em đâu cả, Phát lúc đó mới biết rằng mình đang theo đoàn vượt biên. Phiêu bạt qua Úc, một thân một mình tự lo ăn học cả 10 năm. Sau đó Phát thu xếp thủ tục, đón cả gia đình, bố me, các chị và các em, 9 người sang. Hồi đó, để bảo lãnh cho một người cần phải có mấy nghìn đô trong nhà bank. Phát đã từng phải làm 2 việc một lúc, 16 tiếng một ngày. Một trong 2 việc của Phát là làm trong nhà xẻ thịt. Nghe Phát kể, ở chỗ làm của Phát, chẳng có mấy người còn nguyên vẹn cả 10 ngón tay – Tôi không thể hình dung được sự nặng nhọc của công việc này, nhưng chí ít cũng thấy được sự nguy hiểm, nhất là khi trước đó 8 tiếng Phát còn phải làm một công việc khác. Sau khi đã đưa được gia đình sang rồi, Phát vẫn luôn vừa đi học (full time) vừa đi làm (full time) – Hỏi thì Phát bảo Phát quen như vậy rồi, không đi làm, rảnh quá, thấy nó bứt rứt trong người. Tuổi thơ của Phát gắn liền với những lo toan và vật lộn trong cuộc sống. Phát rất thật thà (đến khờ khạo), nên rất dễ bị người khác lừa. Có lẽ vì thế mà tôi và Hưng tự thấy “có trách nhiệm” với chuyện tình cảm của Phát. Đầu tiên là Hưng, chẳng hiểu làm cách nào Hưng giới thiệu được Phát với một cô ca sĩ rất nổi ở Việt nam thời bấy giờ. Và thế là Phát đâm đầu vào yêu một cách cuồng nhiệt. Thỉnh thoảng, vừa đi học về, đầu đang đau như búa bổ, tôi lại bị Phát lôi sang xem băng video “em vừa gửi qua”. Có lẽ vì những lúc như vậy mà hồi đó tôi chẳng “ái mộ” cô ca sĩ này chút nào .. chỉ gần đây bắt đầu nghe lại nhạc Việt nam, mới thấy cô ấy hát cũng khá hay. Được hơn năm thì Phát chán cảnh “kẻ Nam người Bắc” nên tuyên bố “cắt đứt” (chẳng biết cô ca sĩ kia hồi đó có yêu Phát tí nào không?!). Sau vụ này, Hưng và tôi càng “gắt gao” hơn trong quan hệ của Phát. Phát không đẹp trai tí nào, lại “khờ khờ”, thế mà chẳng hiểu sao nhiều cô cứ theo đuổi “xin chết”. Qua chuyện của Phát, tôi nghiệm ra rằng, các cô nhà mình phần lớn là thích các chàng “khờ khạo dễ bảo” … … Có hôm chạy quanh ký túc xá tìm Phát cả tiếng đồng hồ chẳng thấy, đến khi tìm được rồi, tôi hỏi Phát nãy giờ đi đâu – Phát trả lời rất vô tư “tại có cô bé người Singapore cứ tới cưa Phát nên Phát trốn trong … toilet”. Trước khi tôi rời Úc khoảng 6 tháng, Phát có tình cảm với một cô bé khá nhỏ tuổi. Bọn tôi nhào lại can ngăn .. nhưng Phát kiên quyết lắm, nhất định không chịu nghe. Phát nói nếu không yêu được cô bé này, Phát sẽ đi tu (Phát theo đạo, nên đi tu nghĩa là đi học để thành Cha cố sau này). Nhưng rồi đùng một cái, Phát tuyên bố chia tay – Lý do đơn giản là tại Phát chỉ muốn sau này có 2 con mà cô bé ấy thì cứ muốn 4 cho vui nhà vui cửa, như vậy là không hợp nhau rồi. Phát, bạn tôi, là thế đấy … thế nhưng trong tất cả những người tôi đã từng gặp, Phát là người tôi đã học được rất nhiều điều. Một tính cách nữa của Phát mà tôi rất quí, đó là Phát rất hiểu giá trị của đồng tiền, không bao giờ phung phí, nhưng khi cần lại chẳng hề hẹp hòi. Trước khi đi ra phố, Phát đều tính sẵn xem sẽ tiêu khoảng bao nhiêu (cái này thì hơi “độc chiêu”), rồi mang chừng đó thôi .. vì thế nên đôi khi bị thiếu, và tất nhiên là Hưng và tôi phải bù vào. Nhưng khi nghe tin miền Trung Việt nam bị lũ lụt tàn phá, Phát gửi cả mấy trăm đô về ủng hộ đồng bào mình.
Xem thêm bài viết liên quan

Bài viết cùng danh mục