Một câu chuyện du học ! (Phần 1)

uc.jpgLang thang trên mạng, tình cờ trong lúc Search vài thông tin thì đượcđưa tới một link có bài viết về câu chuyện của một du học sinh bên Úc,câu chuyện này cũng đã từ lâu rùi thì phải, khoảng năm 2003 gì đó, nhưngkhá hay, post lên blog để nếu giúp được ai đang có nhu cầu du học cóthêm được nhưng thông tin cần thiết cho chuyến du học của mình, hoặc chonhững ai đang có ý định kiếm một học bổng du học sắp tới. Nguồn từ mộtbài viết của chính tác giả trong diễn đàn TTVN.
Du học – chặng đường đầu tiên : Thế hệ của tôi tốp nghiệp phổ thông trung học vào thời điểm mà mộtloạt các nước Đông Âu vừa sụp đổ, chương trình gửi học sinh đi du họccủa chính phủ bị gián đoạn. Lúc bấy giờ cũng chưa thấy nói nhiều vềchuyện đi học ở các nước tư bản. Thỉnh thoảng có thấy người này, ngườikia đi, nhưng tin tức thì kín mít, chẳng biết họ kiếm đâu ra thông tin.Thế là “yên tâm” học đại học trong nước. Hơi thất vọng một chút (saunhững cố gắng cày ngày cày đêm của bản thân và của cha mẹ :yes:), nhưng rồi cũng quen đi và hoà mình vào với những người bạn mới,những thú vui và những trò nghịch ngợm của lứa tuổi không còn là trẻ connữa, nhưng cũng chưa phải là người lớn :no: .Năm đại học đầu tiên qua đi một cách bình lặng. Chơi nhiều hơn học :p.Cuối kỳ chỉ “cầu trời khấn phật” cho qua để còn kéo nhau đi ăn mừng. Lỡcó thằng nào trượt vỏ chuối thì cũng phải đi ăn “giải hạn” ngay :cheers:. Tóm lại, cả năm chỉ có lang thang và ăn (mừng hoặc giải hạn). Đùngmột cái, vào cuối hè, có tin bộ giáo dục và đào tạo sẽ gửi khoảng 25sinh viên của các trường đi sang Úc du học. Thế là lao đầu vào học tiếngAnh, được khoảng 2 tháng thì thi. Tôi may mắn nên cũng đậu “vớt” vàonhóm được gửi đi. Thế là từ đó tôi bắt đầu phiêu du trên con đường duhọc của mình.Tôi được gửi sang Perth, thành phố thủ phủ của bangmiền Tây nước Úc. Thú thực, lần đâu nghe tên Perth, tôi cũng chẳng biếtđó là thành phố nào. Trước kia, nói về Úc, chỉ nghe thấy Sydney vàMelbourne. Thất vọng đầu tiên! Nhưng rồi lại vui ngay khi nghe thông báorằng sẽ có 3 cô bạn gái sang cùng thành phố với mình. Chưa gặp 3 cô bạnấy bao giờ cả, nhưng chí ít cũng đỡ bị cô đơn trong những ngày xa nhà.Tuy nhiên, cũng hơi lo lo vì “âm thịnh mà dương suy”.Khoảnggiữa tháng 2 năm đó, chúng tôi lên đường. Sau chuyến bay khoảng 8-10tiếng, chúng tôi đặt chân xuống sân bay Perth. Lúc đó ở VN đang cònlạnh, nên cả nhóm, đứa nào cũng ‘trang bị” đầy đủ áo len áo khoác. Xuốngđến sân bay, khăn một đường, áo một nẻo .. nhìn đứa nào cũng tơi tả như”con buôn”. Vừa rời khỏi sân bay, cái nóng sa mạc (tháng 2 đang là mùahè ở Úc) ập tới – thật khủng khiếp! Bạn đã nghe tới gió Lào ở miền TrungViệt nam chưa? Cũng chẳng kém phần khắc nghiệt. Từ sân bay về tớitrường mất khoảng hơn một giờ chạy xe. Suốt hơn một tiếng đồng hồ, nhìnhai bên đường không thấy gì .. ngoài .. cát. Chẳng hiểu sao 2 chữ “điđày” lúc đó lại cứ lảng vảng trong đầu tôi. Đất khách quê người:2 ngày sau, tôi ổn định trong ký túc xá và bắt đầu đi học. Do đỗ “vớt”trong kỳ thi tiếng Anh nên tôi được ném vào một khoá học tiếng Anhkhoảng 4 tháng. Buổi đầu tiên đến lớp, cô giáo yêu cầu từng người đứnglên giới thiệu về bản thân. Tụi nó nói vù vù, tôi nghe toát mồ hôi màchẳng hiểu gì :yikes:.Một lúc sau, đến phiên mình, tôi lắp bắp tự giới thiệu tên, rồi nói vớicô giáo là từ nãy đến giờ mọi người nói gì tôi chẳng hiểu chút nào cả.Cô giáo cười và “dịch” lại cho tôi biết tên từng người, những gì họ đãtự nói về bản thân. Thì ra, ngoài tôi, đứa ở Úc ít nhất cũng đã là 3 nămrồi. Có mấy đứa, tiếng Anh còn là tiếng mẹ đẻ nữa. Sau nay tôi mới đượcbiết là ở Úc, trong kỳ thi vào đại học có môn tiếng Anh, và đứa nàotrượt môn này (nhưng vẫn đủ điểm vào trường) thì phải qua một khoá họcnhư tôi. Từ buổi đó, ngày ngày tôi đến lớp ngồi nghệch mặt ra nghe mấyđứa bạn cùng lớp nói chuyện với nhau và với cô giáo mà chẳng hiểu câunào. Sợ nhất là những giờ đọc và bình luận tiểu thuyết – Mỗi tuần côgiáo cho cả lớp một cuốn tiểu thuyết về đọc, tuần sau thì thảo luận vớinhau về nhừng gì mình đã đọc. Trong một tuần, tôi ngồi tra từ điển tớiđau cả mắt cũng chỉ đọc được khoảng 20 – 30 trang là cùng. Sau khoảngmột tháng, tôi nản quá nên “cho qua” luôn môn này .. nghĩa là hàng ngàyvẫn đến lớp, nhưng nghe và ngủ gật là chính. Tôi biết trượt khoá học nàythì không được tiếp tục học nữa mà bị trả về nước ngay, nhưng lúc đóquả thật tôi bí quá nên “làm liều” :whistle:.Tôi thực hiện chính sách “chày cối” như thế được 2 tuần thì bị cô giáophát hiện, và thế là từ đó, mỗi ngày cô đều dành ra 30 phút để kiểm tratrước lớp xem tôi đã đọc những gì. Đúng là một cực hình!Cuộcsống của tôi cũng chẳng khá hơn việc học hành là mấy. Hồi ở nhà, tôi cóbao giờ phải nhắc chân động tay trong việc nấu nướng đâu. Trước khi đithì cứ nghĩ là qua đến nơi, ở và ăn luôn trong ký túc xá, nên tôi cũngchẳng chuẩn bị gì trong khoản này. Rất tiếc là ở Úc, chẳng có ký túc xánào có nhà ăn cả .. sinh viên đều tự nấu ăn lấy. Mấy ngày đầu, tôi ngày 3bữa gặm bánh mỳ và đồ hộp. Sau đó ngán quá, tôi bắt đầu đi mua nồiniêu, xong chảo về. Hôm nào cũng xào xào rán rán cả tiếng đồng hồ màchẳng có bữa nào nên thân. Hôm thì cháy, hôm thì khét. Có hôm luộc thịtxong phát hiện ra hết gạo, thế là làm món bánh mì thịt luộc. Có hôm bắccơm lên mới thấy không còn thức ăn trong tủ lạnh, và thế là thành món”cháo cơm sữa”. “Nhục” không thể tưởng!Continue…
Xem thêm bài viết liên quan

Bài viết cùng danh mục