Du học chẳng đùa với chuyện ăn
Nếu hỏi điều gì làm sinh viên Việt Nam sống và học tập ở nước ngoài “đau đầu” nhất? Chắc chắn câu trả lời là… chuyện ăn uống!Đau đầu không phải vì thiếu thốn thức ăn. Thức ăn rất nhiều, và tương
đối chịu được với sinh viên Việt. Nhưng vì bữa ăn ở ta có nhiều rau
quen rồi nên khi thưởng thức thực đơn kiểu "bển" (ít rau, vì rau đắt
quá!), xót ruột là chuyện đương nhiên với du học sinh, kể cả là "ma cũ".
Đa số du học sinh Việt nhăm nhe mua đồ ăn Việt Nam, hoặc đồ châu Á, cho
dễ nuốt. Đồ ăn Âu chỉ được sinh viên ta đoái hoài khi party hoặc thỉnh
thoảng đổi món, chứ quyết không đổi khẩu vị. Đấy cũng là một kiểu rất
dưa cà mắm muối, suy cho cùng cũng là một lối tư duy khá cũ của nhiều
người trẻ.
Hạnh ở Deventer, Hà Lan, nơi có 2 cửa hàng bán đồ châu Á, một của người
Hà Lan và một của một cặp vợ chồng trẻ Việt kiều. Trong căng tin trường
Hạnh học cũng có nhiều món, nhưng với những bạn nào không quen thì rất
khó ăn vì toàn các món như salad trộn phomát rồi súp khoai tây, mấy cái
món bánh mì với pho mát kẹp thịt nguội… nên đồ ăn châu Á vẫn được ưu
tiên hơn cả.
Hà Lan còn dễ, ở nhiều nước châu Âu khác, các cửa hàng kiểu này thường
tập trung ở các thành phố lớn, khiến cho việc đi lại cũng gặp nhiều bất
tiện.
Tại Anh, các cửa hàng châu Á chủ yếu chỉ bán xì dầu, nước mắm, các loại
gia vị… còn rau, thịt thì vẫn mua chủ yếu ở các siêu thị. Hiền
(Matxcơva, Nga) kể rằng từ Matxcơva đến Matx (nơi có chợ Vòm) hay Salut
của người Việt rất xa nên chủ yếu cuối tuần các sinh viên Việt Nam mới
đi chợ và bỏ tủ lạnh ăn cả tuần. Ở Nga, sữa và các sản phẩm từ sữa
nhiều và không đắt nhưng sinh viên Việt không thích vì béo nên hay mua
đồ "Tây" về nấu thành đồ Việt cho dễ ăn. Hơn nữa, người Nga thường ăn
súp và bánh mỳ chứ không ăn cơm. Được cái gạo Việt Nam, Trung Quốc,
Thái Lan, Ấn Độ… bên này đủ cả, trong đó gạo mình rẻ nhất, chỉ khoảng
30.000 đồng/kg. Những rau gia vị ăn kèm như húng, thơm, kinh giới…
không chỉ ở Nga mà ở các nước châu Âu thật sự rất hiếm và đắt.
Vân Anh ở Bolivia nói nhiều khi thèm rau muống, rau ngót… cũng chẳng
biết đào đâu ra vì ở đây không bán. Còn ở Đức, chỉ có mùa đông nước này
mới nhập rau từ các nước khác nên giá cả phải chăng, còn mùa hè chủ yếu
là rau tự trồng nên giá rất đắt.
Theo lời kể của một du học sinh thì mấy tháng mới có rau mùng tơi một
lần nên các sinh viên ta toàn nấu rau spinach (gần giống rau mồng tơi
nhưng chát hơn) với riêu cua.
Huy, đang du học tại Montreal (Canada) cho biết các loại rau quê nhà ở
bên này đầy đủ cả, nhưng các loại rau gia vị thì đắt gấp mấy lần ở Việt
Nam (khoảng 3,4 đôla Canada/mớ)
Muôn vàn chuyện dở khóc dở cười về chuyện "thực" của du học sinh Việt
Nam ở nước ngoài, kể ra cũng chẳng khác mấy chuyện ăn uống đã thành
giai thoại của sinh viên ký túc là mấy.
Nếu bạn còn chưa biết "tình cảnh" của du học sinh thế nào, xin mời đọc
những câu chuyện dưới đây, đó thực sự là những kinh nghiệm tự lập rất
đáng trân trọng.
Tại Nga: "Hết tiền thì ăn trứng với thịt gà, có tiền thì ăn rau với
thịt lợn" đó là câu nói của các du học sinh tại đây. Nhiều khi sinh
viên ở đây nhớ món gì ở nhà là tụ tập nấu nấu nướng nướng: chè đỗ đen,
đỗ đỏ, bún dọc mùng (dọc mùng khô), phở…
Mới đây thôi, họ còn rủ nhau vào rừng nướng thịt, phát hiện một cái hồ
toàn trai, bắt cũng phải được gần 10 cân đủ để nấu cháo cho 17 người và
phát hiện một loại rau dại "nghi ngờ" là rau dền. Thế là "ấm". Hiền kể,
có những đợt sinh viên hết tiền thì ăn mỳ tôm 3 rúp với trứng, chứ đành
bấm bụng không mua rau vì đây là món tư sản nhất!
Tại Anh: Một bạn du học sinh ở đây kể hồi mới qua chẳng biết nấu ăn,
toàn ăn đồ fastfood, đến cuối tháng tính tiền mới… suýt xỉu nên quyết
định ăn chung với một bạn gái. Ai dè, cô nàng cũng đoảng khiến cho anh
chàng từ 70kg xuống còn có 45kg cùng với các món ăn kinh dị như rau xà
lách xào, kho thịt gà với rau thì là… Cuối cùng chàng ta chỉ còn cách
tự học nấu ăn, thỉnh thoảng rủ bạn gái đến ăn cho vui. Theo kinh nghiệm
của các du học sinh cũ ở đây thì nên vào mấy cửa hàng Ấn Độ hay Thổ Nhĩ
Kỳ cũng có khối đồ ăn châu Á mà giá rẻ bất ngờ.
Sinh viên làm partime, lương bao giờ cũng thấp nhất, chỉ 7 USD/giờ nên
nhiều khi eo hẹp thì ăn mì Thái giá 1 bảng mới vừa hết hạn sử dụng (ví
dụ như bây giờ là tháng 5 mà hạn là 5/2006).
Tại Thụy Điển: Giống như ở các nước khác, du học sinh bên này cũng hay
ăn chung với nhau, vừa vui vừa tiết kiệm. N. và B. thì chia nhau, người
nấu cơm, người rửa bát.
Theo 2 bạn thì ở bên này ăn uống cũng chả khác gì so với hồi ở Việt
Nam, sáng ra bánh mì nhanh gọn, trưa mỗi đứa một hộp cơm, tối về nấu
nướng nhiều hơn một chút để hôm sau có đồ ăn trưa. Cuối tuần làm bữa ăn
tươi. Thế là đủ tuần.
Tại Australia: Các du học sinh ở đây truyền tụng nhau câu chuyện tưởng
đùa hoá ra thật. Số là sinh viên ở đây lúc túng thiếu thường chọn mì ăn
liền quá hạn giá 3 đôla Australia/thùng. Hồi đấy nhiều bạn hy vọng
mình… đau bụng, chỉ vì nghe nói ở Anh có trường hợp ăn thực phẩm quá
hạn kiện được 1 triệu bảng, mà luật Australia cũng áp dụng các điều
luật như Anh. May mà không có du học sinh nào của ta bị sao suốt mấy
năm!
Tại Đức: Hồi Tết, K. từ Hamburg về nước, mọi người ở nhà cứ kêu sao đi
Tây mà gầy, đen, nghĩ chắc là do tiết kiệm quá. Hóa ra là do K. lười
quá nên bỏ bữa rồi ngồi lướt net khuya. Lâu dần thành quen, nếp sinh
hoạt bị đảo lộn. Một thời gian dài, K. ngày chỉ 2 bữa, mỗi bữa cách
nhau 12 tiếng (bữa 3h chiều, bữa 3h đêm), đến một hôm tự nhiên đau bụng
khó thở đi chẩn đoán mới biết bị viêm dạ dày. Lúc đấy tá hỏa thì đã
muộn. Học hành chát bụp vì bụng thường xuyên đau. Thế mới biết, du học
sinh xa nhà, việc "thực" điều độ chính là điều quan trọng nhất. Không
làm tốt khâu này, đến việc học đã là một đỉnh núi khó trèo chứ đừng nói
đến cơ hội tìm hiểu văn hoá.

















Miễn phí 6 tháng học tiếng Nhật (trị giá 12 triệu đồng)


