Kinh nghiệm luyện Anh văn của dân du học

anhvan.jpg
Trên quan điểm và trải nghiệm của cá nhân tớ 2 năm vừa qua, vấn đề nan giải trước nhất khi quyết định du học là ngoại ngữ. Theo tớ biết, hầu hết các nước hiện nay đã công nhận chứng chỉ IELTS chứ không nhất quyết đòi TOFEL nữa. Mức điểm tối thiểu cho IE là 5.5.


Ngộ nhận

Trên quan điểm và trải nghiệm của cá nhân tớ 2 năm vừa qua, vấn đề nan giải trước nhất khi quyết định du học là ngoại ngữ. Theo tớ biết, hầu hết các nước hiện nay đã công nhận chứng chỉ IELTS chứ không nhất quyết đòi TOFEL nữa. Mức điểm tối thiểu cho IE là 5.5.

Bản thân tớ đã và vẫn rất lo lắng về tiếng anh của mình. 5.5 vào thời điểm ôn thi 8 buổi của tớ – tớ vẫn tự huyênh hoang rằng là cao. Nhưng sau đó, bài test bất ngờ của bà chị đã khai sáng đầu óc u mê, kéo tụt tớ xuống với thực tại. Đơn giản chỉ là 1 bài nghe trên BBC, rồi tóm tắt lại ý chính mà thôi. Tớ đã khớp ngay từ những phút đầu. Tiếp đó là speaking, Chỉ vài câu chuyên môn vặn vẹo, tớ đã cứng họng. Tiếp đó là writing, bà chị tớ chốt hạ đầy phũ phàng: "Lủng củng như văn trẻ con, lập luận lòng vòng". Sau chót là reading, đọc hiểu, tóm tắt 1 bài trên MSN

Tớ đã hoang mang cực độ sau bài test đó. Lý do là  gì vậy? Với cách học khá thụ động hiện nay, thiên nhiều về ngữ pháp, cộng với mớ tả pí lù nghe nói đọc viết chẳng tới đầu đũa đã khiến tớ ngộ nhận về khả  năng của mình.

Trước khi thi IELTS, tớ chỉ ôn 8 buổi đề với 1 cô giáo quen. Sự tổng hợp đề này đã giúp tớ quen dạng, cùng với những form viết, mẹo đọc, mẹo đoán từ khi nghe, những mẹo nhỏ để “ăn” điểm bài nói. Với mức điểm 5.5 cần đạt, tớ chỉ cần có thế.

Và cứ mơ màng trên đỉnh cao ấy, tớ suýt chết hụt nếu không có bài test kia. Tớ chợt nhớ lại những lời khuyên của các anh chị đi trước, ngay cả  những người đạt được 7.5 hay 8.0 IELTS cũng không dám lơ là việc trau dồi tiếng anh. Mãi tới khi ấy, tớ mới thấm câu: điểm số chẳng nói lên điều gì.

Học lại

Rất may, tớ đã thi IELTS nửa năm trước khi bắt đầu quá trình nộp hồ sơ và thi tuyển Phần Lan, nên vẫn còn thời gian “tu luyện” thêm.

Tớ đã ôn lại tất cả ngữ pháp căn bản để nắm chắc hơn khi viết bài. Ngữ pháp là 1 yếu tố vô cùng quan trọng để viết trôi chảy và hay. Tớ ngơ ngác nhận ra chỗ kiến thức tí xíu của mình chẳng thấm tháp vào đâu hết khi làm bài tập trong các sách bài tập ngữ pháp. Lúc ấy mới biết ơn các thầy cô trên lớp lúc trước kiểm tra mòn sách nên giờ không quá khó khăn khi xào lại bài. Thật sự có nhiều phần lâu không dùng đến đã quên, mặc dù nó rất hay dễ dùng.

Phần viết  được cải thiện khá nhiều nhờ ngữ pháp chắc hơn, cách viết câu cũng không còn lủng củng ngô  nghê nữa, từ ngữ chuẩn xác hơn. Lúc trước, tớ cứ form mà “chém”, chả cần biết ý nghĩa, đến khi chị tớ bảo tớ đọc lại bài mình viết, tớ “cay đắng” nhận ra, mình còn chả hiểu mình viết cái gì nữa là..Form gì thì form, cũng phải áp dụng đúng lúc, đúng chỗ thì mới có giá trị.

Có 1 kinh nghiệm để bài viết thêm phong phú và thực tế (nhất là khi làm những bài luận, không còn dừng lại ở các bài viết thi IELTS nữa), đó là đọc nhiều sách báo, xem thời sự. Thói quen lười đọc của teen Việt mình đã góp phần không nhỏ trong việc hạn chế tư duy logic và hiểu biết về thế giới xung quanh.

Nghe và nói là 2 kĩ năng nhanh “lên” nhất những cũng mau “xuống” nhất. Chỉ 1 thời gian không luyện tập thì khả năng “như mới”  là điều dễ hiểu. Chị tớ yêu cầu phải bật MTV, BBC, CNN, Discovery.. lên nghe ngay cả khi đang…. lau nhà. Tớ đốp lại tại sao? Làm sao tập trung tư tưởng mà nghe được. Nhưng cách nghe ấy, có thể nghe ko hiểu, ko chú tâm nhưng mục đích là  giúp tai luyện phản xạ và quen âm điệu.

Tớ cũng tìm ra cách để nói trôi chảy hơn, dạn dĩ hơn. Đó là tự hỏi và trả lời bằng tiếng Anh bất cứ ở đâu, khi nào có thể. Con bạn tớ từng nghĩ tớ “đơ” khi bắt gặp tớ vừa đạp xe vừa tự… nói 1 mình. Thi thoảng còn: Really? Why? =.=
 

Tớ hay lên thư viện để học bài! (Ảnh minh họa)
 
Vấn đề tâm lý

Nửa năm ấy thật vô cùng mệt mỏi, rất nhiều lần tớ từng nản khi nghĩ tới đống sách ngữ pháp đang chờ đợi. Tớ tự hỏi: "Đâu ai bắt mày làm? Sao không xem tv sướng hơn? Hay đi ngủ đi!"

Chống lại cám dỗ của tivi, máy tính, cơn buồn ngủ là điều… khó khăn. Nhưng ko ai có thể giải quyết vấn đề của chính mình tốt bằng chính bản thân mình. Cách tốt nhất là kiếm 1 không gian yên tĩnh, chuyên để học, thư viện chẳng hạn. Thời gian đó, tớ đã làm 1 thẻ thư viện ở  BC (Hội đồng Anh). Đi học về là lên đó học, ko để cơn ngủ có thời gian dụ dỗ, hay những cú buôn xuyên lục địa 3-4 tiếng đồng hồ mời mọc. Nhìn mọi người ở đó chăm chú học, đôi lúc nản quá định chuồn đi chơi, tớ lại có cảm giác… tất cả đều biết, tất cả đang nhìn.. .rồi xấu hổ, ở lại cày tiếp.

Đến giờ nghĩ lại, tớ tự hỏi không hiểu sao mình lại có lúc tự kiêu về bản thân mình, rồi cả slogan: "No pain No gain"  nữa chứ. Sao mà ngụy biện! Có lần tớ tự viết trong 1 quyển truyện: Try ur best, young lady! Ông anh họ tớ đã đính ngay 1 mảnh giấy vàng chói lọi: Only the looser say that, dear! Just do it! Said easier than done! (Chỉ có những người thua cuộc mới có suy nghĩ như thế! Nói thì dễ hơn làm đấy cô bé). Ôi! Thế mà có lúc tớ căm lão ấy biết bao!

Theo kenh14.vn
Xem thêm bài viết liên quan

Bài viết cùng danh mục