Nhật kí du học sinh Việt Nam tại Nhật (Kỳ 4)

Kì 4: Stress ngôn ngữ phủ đầu nhatkydhs4.jpgCó lúc tôi cảm thấy hơi ghét những bạn Nhật kia một chút. Họ tỉnh bơ nói chuyện với nhau trong sự có mặt của tôi. Họ nhìn về phía tôi và nói gì đó với nhau mà tôi không hiểu, còn cười nữa. Tôi ức chế lắm.
Có lúc tôi cảm thấy hơi ghét những bạn Nhật kia một chút. Họ tỉnh bơnói chuyện với nhau trong sự có mặt của tôi. Họ nhìn về phía tôi và nóigì đó với nhau mà tôi không hiểu, còn cười nữa. Tôi ức chế lắm.
Tôigặp khó khăn với ngôn ngữ. Mặc dù tôi đã học tiếng Nhật 2.5 năm trướckhi tới Nhật, nhưng nói chuyện với người Nhật tôi chỉ hiểu bập bõm.Nhất là khi 2 người Nhật nói chuyện với nhau và tôi nghe lỏm, tôi cảmgiác như đang nghe chim hót, du dương lắm.
Khi nói chuyện với mấy đứa Nhật tôi quen, tôi chẳngbao giờ thoải mái vì có cảm giác mình làm gánh nặng của bọn nó, vì bọnnó cứ phải mãi kiên nhẫn giải thích cho tôi. Với hầu hết những ngườiNhật tôi quen, quan hệ dừng lại ở mức gặp nhau ở hành lang thì chào 1câu rồi đi thôi.Tôi tham gia vào câu lạc bộ nhạc cụ thổi của trường,nhưng cũng chẳng tìm được bạn. Họ nói chuyện với nhau, vừa nhanh vừadùng từ tôi chưa học, lại nói về những bộ phim hoạt hình họ đã xem hồicấp 1 thì tôi hiểu sao được, nói gì là tham gia câu chuyện. Tôi thườngngồi từ đầu đến cuối, trơ trơ ở đó, không nói được 1 câu nào. Tôi cảmgiác mình thật thừa thãi, trơ trọi, bất lực, cay đắng và ức chế.Nhưng tôi còn sướng hơn người khác là bập bẹ đượcmấy câu, còn đi ngân hàng làm thủ tục, đi lạc thì còn hỏi đường được.Mấy anh sang làm Thạc sỹ Tiến sỹ bằng tiếng Anh đều đồng ý rằng phảibiết tiếng Nhật thì mới sống vui được. Chỉ biết tiếng Anh thì chỉ”sống” được mà không “vui” được.Hôm lên Tokyo chơi ngủ nhờ nhà anh N., anh tâm sựanh hàng ngày sống như địa ngục, sáng lên trường làm việc tối về nhàngủ. Anh chỉ muốn mau chóng lấy được bằng rồi về Việt Nam được ngày nàosớm ngày đấy. Còn anh P., anh muốn đón mẹ sang chơi, nhưng mà mẹ khôngbiết tiếng “sang đây khác gì đi tù” (nguyên văn).Vượt qua stressTôi stress. Có lúc tôi cảm thấy hơi ghét những bạnNhật kia một chút. Họ tỉnh bơ nói chuyện với nhau trong sự có mặt củatôi. Họ nhìn về phía tôi và nói gì đó với nhau mà tôi không hiểu, còncười nữa. Tôi ức chế lắm.Nhưng mà tôi cứ đi chơi với họ. Có hội uống rượu,tôi tham gia – chỉ để uống rượu, vì tôi chẳng nói được lời nào mà. Câulạc bộ tổ chức đi chơi, mỗi người đóng 150USD, tôi đi, đi ngắm cảnhthăm thú.
Tôi giả bộ ngố, thỉnh thoảng pha trò bằng điệu bộhoặc những câu tiếng Nhật sai – điều mà trước đây tôi không bao giờ làmvà nghĩ là mình sẽ không bao giờ làm. Nhưng hình như nhờ đó mà tôi đượcmọi người quý. Pha trò bằng cách giả ngố là cách duy nhất để được mọingười để ý – khi tôi không thể nói những câu hài hước tinh tế sâu xabằng tiếng Nhật.
Việc chăm đi chơi và cố gắng tham gia đủ thứ hoạt động cùng với thanh niên Nhật đã giúp tôi dần vượt qua stress.
Sau 1 năm chăm đi chơi với người Nhật, tôi bắt đầunghe và hiểu những gì thanh niên Nhật nói với nhau. Thực ra họ cũng chỉlặp lại mấy mẫu câu đơn giản – thường là những mẫu câu “mốt” phổ biếnqua TV, truyền miệng… Như kiểu “ngố vãi lúa”, “hay vãi lúa” từng nổimột thời ở Việt Nam, hay “bỗng dưng muốn ấy”, “bỗng dưng muốn hát”…bây giờ. Dĩ nhiên những mẫu câu này tôi chưa bao giờ được học trongsách vở.
Tôi nghĩ rằng, với người thường phải mất ít nhất 1năm mới có thể nói chuyện bình thường với thanh niên bản xứ được. Trongthời gian này, bạn sẽ rất ức chế, cảm thấy rất bất lực, nhưng hãy cốgắng vượt qua nhé. Vì ai cũng trải qua giai đoạn này mà.
Theo kenh14.vn
Xem thêm bài viết liên quan

Bài viết cùng danh mục