Sự ám ảnh Murakami Haruki

 Những người chết trong truyện của Murakami Haruki đều còn rất trẻ, chỉ từ 17-20 tuổi. Họ tự treo cổ, chết trong xe hơi hoặc dùng hơi ga để chấm dứt cuộc sống. Những câu chuyện buồn đã phần nào phản ánh sự thực xã hội Nhật hiện đại.

(Ảnh: Các cuốn sách của Haruki Murakami.)

 



 

 

 

 

 

Từ những năm 90 của thế kỷ trước, tiểu thuyết “Norwegian Wood (Rừng Nauy) của M. Haruki đã  được xuất bản 2 lần tại Việt Nam, để lại ấn tượng sâu sắc trong kí ức người đọc.

 

Đây là cuốn tiểu thuyết viết về cuộc sống của tầng lớp thanh niên sinh viên trong những năm 60 ở Nhật Bản. Qua cuộc sống của họ, ta hiểu được phần nào xã hội Nhật Bản, một đất nước có con số những người tử tự hàng đầu trên thế giới.

Câu chuyện bắt đầu bằng những hồi ức của một chàng thanh niên Torou nhớ thương người bạn gái cũ Naoko. Qua đó, những tư tưởng, diễn biễn cuộc sống sinh viên phần nào tái hiện. Số phận những người bạn đã tác động vào cuộc sống của nhân vật chính Torou. Cái chết ám ảnh trong toàn bộ tiểu thuyết.

 

Những người chết trong truyện của Murakami Haruki đều còn rất trẻ, chỉ từ 17-20 tuổi. Họ tự treo cổ, chết trong xe hơi hoặc dùng hơi ga để chấm dứt cuộc sống.

 

Cái chết không phải là sự đối lập của cuộc sống mà là một phần của nó. Điều này nói ra bằng lời nghe thật tầm thường. Mặc dù đối với tôi hồi ấy không phải là lời mà là một cái u ở bên trong tôi. Bên trong những cái chặn giấy, bên trong bốn quả cầu đỏ trắng bên bàn bi-a, cái chết tồn tại. Và chúng ta, những người sống, hàng ngày hít thở nó vào phổi mình như hút bụi vậy”.

 

Cả cuốn sách toát lên sự cô đơn sâu thẳm. Nhân vật không hòa nhập được với cuộc đời thực, họ “phát điên” lên vì sợ hãi. Họ tự chơi guitar bài Rừng Nauy, Michelle, Ngày hôm qua của Beatles. Người thì tự vẫn, người chấp nhận quay trở lại trại an dưỡng, người không biết mình đã lang thang những đâu và đang ở đâu. Tất cả dường như vô vọng tuy không quá bi thảm. Cuộc sống hiện ra nhờ nhờ, mờ tối, ảm đạm – một sự “nhợt nhạt” ám ảnh sâu sắc.  

 

 

Murakami Haruki sinh năm 1949 tại Tokyo. Tốt nghiệp ngành học Nghệ thuật sân khấu, Đại học Waseda, Tokyo 1968. Ông từng sống tại Ý, là giáo sư Đại học Princeton, thường trú tại Đại học Tuft – Massachusetts.

 

Những tác phẩm đã được dịch sang tiếng Việt:

Rừng Nauy” – tiểu thuyết.

Đom đóm” – tập truyện ngắn.

Ngày đẹp trời để xem Kangaroo” – tập truyện ngắn.

Sau cơn động đất” – tập truyện ngắn.

 

Sắp xuất bản bằng tiếng Việt:Biên niên sử con chim thiều vặn dây cót” (The Wind-Up Bird Chronicle), “Kafka trên bờ biển” (Kafka in the shore).

30 tuổi, Murakami Haruki mới xuất bản cuốn tiểu thuyết đầu tiên: “Nghe gió hát”. Ông là một người am hiểu âm nhạc, mê Beattle, Jazz, từng là chủ nhân của một quán rượu Jazz và được giới phê bình văn học coi là người có khả năng đoạt giải Nobel trong tương lai.

 

Từng sinh sống ở các nước Ý, Mỹ một thời gian, Murakami trải nghiệm thế giới rồi mới trở về với tổ quốc Nhật Bản. Phương Tây tràn ngập trong truyện của Murakami, vì vậy, tác phẩm của ông luôn bị coi là mang đặc tính batasukai (bơ sữa) cho dù chúng vẫn được độc giả ưa thích và tìm đọc.

 

Nhưng ông không lùi bước. “Một số người cho rằng văn học là văn hóa cao và chỉ nên có một lượng độc giả nhỏ. Tôi không nghĩ như thế – Murakami Haruki khẳng định – Tôi phải chạy đua với văn hóa đại chúng, với TV, tạp chí, điện ảnh, và videogame”.

 

Từ điển Bách Khoa Columbia năm 2001 đã ghi nhận Murakami Haruki là “một trong những tiểu thuyết gia thế kỷ 20 quan trọng nhất của Nhật Bản”. Nhân vật của ông luôn mang theo sự hoài nghi của thời đại, sự ám ảnh về thân phận con người giữa thế giới. Họ tìm đến nhau, đồng cảm, san sẻ, rồi lại ngập sâu trong sự phi lí không dứt ra được và những lý tưởng rỗng tuếch.

 

Thậm chí không biết họ sống vì cái gì, băn khoăn cái gì, và vì sao lại phải chết? Những câu chuyện nho nhỏ về cuộc sống, đàn bà, về tình yêu, về tình dục, cái chết, và sự nỗ lực của lớp người trẻ đang tồn tại. Trong trạng thái của sự cô đơn, trơ trọi, mệt mỏi và buồn bã, cả nhân vật của cuốn sách lẫn độc giả đều cảm nhận rằng: Chết không đối lập với Sống mà là cái ẩn ngầm phía dưới cuộc đời ta đang sống.

 

Nguyễn Lan Anh

(vtvnews) 

 

Xem thêm bài viết liên quan

Bài viết cùng danh mục